còn nắng sau đồi
chim rồi cũng bỏ rơi ngày tàn tạ
bóng chiều kia chìm khuất giữa mây trời
tôi lặng lẽ bên hiên chiều xa lạ
ngậm trời sầu đau một thưở chơi vơi
còn sót lại những buổi chiều xưa cũ
nắng hanh hao tuyệt vọng phía sau đồi
đây môi mắt một thời chưa héo rủ
chắc ngậm ngùi thương tiếc cõi tình tôi
mưa thôi rơi và mịt mùng mây trắng
mải mê trôi về cuối dốc hiên ngàn
tôi bâng khuâng níu một trời cay đắng
chỉ thấy chiều hoang hoải ngập ngừng tan
còn chút nắng sau đồi lay lắt nhớ
nỗi hoang vu ngùi ngậm trói chân người
ôm ký ức một thưở tình dang dở
chợt nghe hồn tàn úa những chiều rơi…
chẳng giữ được người
trả lại đây cho người hàng lá nhỏ
chiều mưa câm buồn rớt một con đường
tôi tuyệt vọng ôm trời sầu tê tái
chân dại cuồng dẵm nát cõi mê hoang
trả lại đây cho người đời cơm áo
tình bao năm rời rã nhịp đọa đày
chân chuếnh choáng trên cõi về ngây dại
hồn mệt nhoài trong ngày tháng mưa phai
còn gì nữa một phố chiều lãng đãng
buổi yêu người khánh kiệt những môi hôn
giấu cô liêu cho đành ngày đoạn tháng
nên giờ nghe tan nát cả linh hồn
tôi sẽ nhớ nhưng chỉ là ảo vọng
buổi người đi thôi chẳng giữ được rồi
nên cay đắng ôm đời mình huyễn mộng
nghe ngậm ngùi
trôi giạt
cõi buồn tôi...
cõi về im lặng
một mai im dấu bên đời
nẻo về bụi cát bời bời bão giông
còn chăng sông đã trơ dòng
tàn khuya nỗi nhớ bềnh bồng chơi vơi
cõi về còn lại mình tôi
hư vô quá những chiều trôi rã rời
ngồi nhìn mây trắng đơn côi
nghe đêm tóc bạc nghe tôi úa vàng
sầu khuya nến cháy hai hàng
từng hồi trống lạnh gõ tàn cuộc chơi
mới hay chăn chiếu rã rời
đành thôi chiều đã buông lời cáo chung
về thôi...về với muôn trùng
bông lau đã rụng dế giun đã mời
cõi về lạnh buốt mình tôi
buồn nghe gió cuốn mây trôi phận người...
nguyễn minh phúc