BÀI VỌNG CỔ HOÀI LANG SẼ BỊ CẤM HÁT (TRÌNH DIỄN VỚI LÍ DO=@^$$$#****!)
bìa bài vọng cổ hoài lang năm 1930.
photo by vnm.
hễ thân/ tâm
bất động
tôi nghĩ tới thơ (như cứu cánh
yeah- bất kể
khi đấy đang ngồi/ đứng
hoặc nằm!)
- thế rồi
cái tự sự- không- chính xác là cái bản ngã
lại đổ đốn
chỉ chực rẽ sang bước ngoặt là một bài thơ tình
có quái quỉ không chứ? biết là
chuyện như thế
ngay cả con gián cũng nghiến răng
tỏ căm hận
huống hồ bốn góc phòng đang phát tiết
canh/ người tôi nồng mùi bất lực
khi đấy
cực chẳng đã không những- tôi
chả sao kềm lòng nổi trước chuỗi tiếng thở dài
của các gáy sách
mà các khoảng cách nơi đường tơ
cũng rút ngắn lại (hình dạng từng khoảng cách
cong hệt thai nhi) tôi nằm xuống
ngay đầu giường
đậy mặt hai bầu vú con so
sữa tươm nóng hổi (!)
sau này
người chứng kiến chung quanh
bữa đó
kể lại- chuỗi tiếng thở dài không phải của các gáy sách
của lũ bụi trần phòng
bị nhiễu loạn (do tiếng giậm chân)
và ý- từ tri âm tới não lòng
(của tôi phóng tới thơ) chả xuyên
thấu
bất cứ gì/ kể cả chữ “thời”
thú thực
đến tận giờ chưa bao giờ tôi tin các lời kể
lại
mỗi khi nghe các lời kể lại
tôi luôn cho đấy lời đánh lận con đen
ở chốn cung đình đồn/ thổi
lan ra
lũ rùa phải chịu sự nguyền rũa
nặng
hoặc nhẹ/ từ việt tộc
đều được tôi khuyên đừng lo- nó- thứ phù phép hòng che đậy
mặc cảm tự ti
bây hiểu sao tao cóc cần biết
hiện tại
tiếng quạ kêu- với tôi
chẳng khác tiếng cọp gầm
hành động sống
- tích cực
mở mắt lên được cứ thế nhẹ nhõm
chống hai tay xuống đường (đất)
bò
mặc thiên hạ nhao nhao
thiếu điều lao xao hô hoán - nom tôi chả khác cái xác khô
từ thời cổ đại
quả không ai biết hành động “bò”
một hành động cao cả
qua đấy hệ nhận thức ở não bộ (bên phải) dần
dần
tự phục hoạt/ cân bằng với bộ não
phía bên trái của các con heo nái!
..
Vương ngọc minh.